Khi Kim Cương Thành được xây dựng, vừa hay Đại Đường ban cho Nam Chiếu một quyển "Kim Cương Kinh", nên mới đặt tên là "Kim Cương Thành".
Nơi đây là cung điện tránh nóng của Các La Phượng, nối liền với đầu phía tây tường thành phía bắc của Thái Hòa thành, được xây bằng đất nện.
Dưới màn đêm, một bàn tay mò lên được mép trên của tường thành đất nện, sau đó, có người thò đầu ra, dùng đôi mắt sáng rực đánh giá lính gác ở xa. Lính gác cách hắn một khoảng, bên dưới đoạn tường thành này là một vách đá, vì địa thế quá hiểm trở, ngược lại thành nơi lơ là trong phòng bị.
Hắn quả quyết nhảy lên đầu tường, ngồi xổm trong bóng tối, gỡ dây thừng mang theo trên người, một đầu buộc vào thành lũy, đầu kia ném xuống tường. Chẳng bao lâu, từng binh sĩ Đường quân leo lên, tổng cộng sáu mươi tám người, những người theo Vương Thiên Vận lên Thương Sơn gần như mười người chẳng còn lại một.
Lặng lẽ đi qua mặt tường thành rộng hơn mười bước, bọn họ từ bên kia tường thành móc dây thừng leo xuống, khom lưng, chạy đến cung điện tránh nóng tối om. Vương Thiên Vận đã sớm dùng kính thiên lý quan sát phòng bị của Kim Cương Thành, biết rõ hiện tại nơi này đang bỏ không.
Dùng đơn đao nhét vào khe cửa, gạt then cửa, Đường quân nối đuôi nhau vào cung điện tránh nóng, phát hiện cái gọi là hành cung này cũng chỉ lớn bằng một ngôi chùa ở Trường An.
Sau khi tìm kiếm, bọn họ phát hiện trong phật đường có chuẩn bị một bộ kim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5273695/chuong-356.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.