Trường An, tháng Tám.
Thăng Bình phường, Đỗ trạch, hoa quế thoảng hương.
Ngày mai là tết Trung thu, Lư Phong Nương đang dẫn tỳ nữ chuẩn bị lễ vật gửi tặng các nhà. Đến lễ đơn gửi Tiết trạch, thì nàng lại chần chừ.
"Đúng là khó, ta với Tiết Bạch tình như mẫu tử, lễ vật này cho Tam nương mà nhẹ thì không được, nặng thì lại hóa ra xa cách."
Thải Vân cúi đầu im lặng, bụng bảo dạ chủ mẫu không phải thật sự khó xử, mà là không nhịn được lại muốn lôi câu "cùng Tiết Bạch tình như mẫu tử" ra để nhắc. Bởi mỗi lần nói ra, không biết khiến cho đám quý quyến thành Trường An hâm mộ đến nhường nào.
Bên kia Đỗ Hữu Lân từ chính phòng đi ra, vuốt râu, định đến thư phòng. Lư Phong Nương thấy vậy, vội chặn y lại, nói: "A lang chậm một chút, giúp ta xem lễ đơn Trung thu."
"Nói đi." Đỗ Hữu Lân dừng bước.
Lư Phong Nương lại không nói chính sự, kéo y qua một bên, nhỏ giọng hàn huyên: "Ta nghe Thải Vân và Thanh Lam trò chuyện, nhắc đến Thập Thất nương của Hữu tướng phủ dạo này thường đến Tiết trạch chuyện trò với Tam nương."
"Tiết Bạch ở đây thì còn có lời ong tiếng ve, nay hắn không ở Trường An mà cũng bị xì xào. Tiểu nương tử Lý gia đó là đến chữa bệnh cho Nhan Tam nương, có cái gì mà cứ ngồi lê đôi mách mãi thế?"
"Ta chẳng phải là sợ Tam nương với bên đó, còn thân thiết hơn với chúng ta sao?"
Đỗ Hữu Lân nghe lý do này liền lắc đầu quầy quậy, mất kiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5267763/chuong-348.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.