An trạch, trên tiệc rượu, Nhan Quý Minh và Đỗ Phủ cạn chén với nhau.
"Tử Mỹ huynh quen biết Nhữ Dương vương sao?"
"Khoảng Thiên Bảo năm thứ năm, ta từng ở dưới trướng Nhữ Dương vương." Đỗ Phủ nói.
Nhan Quý Minh nói: "Tử Mỹ huynh khi đó đã viết bài《 Tặng Đặc Tiến Nhữ Dương Vương Nhị Thập Nhị Vận 》, quả là một bài thơ hay, lúc đó a gia của ta dạy ta làm thơ, đã đặc biệt bảo ta học cách dùng vần của huynh, ‘Thánh tình thường hữu quyến, triều thoái nhược vô bằng’, ba chữ ‘nhược vô bằng’ này, có thể xem là phép tắc cho phiên vương muôn đời noi theo vậy."
(Ân sủng của Hoàng đế luôn luôn đoái hoài đến ngài, (thế nhưng khi) ngài tan triều trở về lại nhẹ nhàng như không vướng bận vào đâu cả.)
Đỗ Phủ xua tay nói: "Chỉ là tác phẩm vụng về, chẳng đáng được lên chốn đại nhã."
Hai năm nay hắn nhậm chức quan nhỏ bậc thấp nhất, tiếp xúc nhiều với bình dân, phong cách thơ đã thay đổi rất nhiều, không còn tự phụ về những tác phẩm thời trẻ nữa.
Huống hồ lúc đó hắn gửi gắm hy vọng vào Nhữ Dương vương tiến cử, mong mỏi "đan thê thứ khả lăng" (có thể bước lên thang mây),bây giờ nghĩ lại mới biết đó là chuyện không thể nào, với thân phận của Nhữ Dương vương, tuyệt đối không dám can dự chính sự, thì làm sao có thể tiến cử hắn lên triều đình? Đỗ Phủ bèn đổi chủ đề, nói: "Nhan Thập Nhị lang cũng quen biết Nhữ Dương vương sao?"
"Chỉ là từng có qua lại, mộ chí minh cho cữu ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5246862/chuong-320.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.