Cuối tháng chạp, gió tuyết ập tới, đường xá khó đi, nhưng vẫn có một đội ngựa trước Tết đã về đến Trường An.
Xe ngựa xóc nảy dữ dội, trong khoang xe, Lý Quý Lan thò đầu ra ngoài nhìn, xa xa thấy được thành trì nguy nga, không khỏi cười nói: “Cuối cùng cũng về rồi.”
Nàng quấn hai lớp áo lông cáo dày cộm, chỉ để lộ đôi mắt tràn đầy ý xuân, dù vậy cũng không trông cồng kềnh, ngược lại giống một con hồ ly xinh đẹp.
Lý Đằng Không không sợ lạnh như nàng, khoác một chiếc áo choàng bên ngoài đạo bào, ngồi ngay ngắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Người đòi đến núi Vương Ốc là ngươi, người vội vã trở về cũng là ngươi.”
“Ra ngoài một chuyến, xem chút thế sự cũng tốt mà.” Lý Quý Lan chỉ tìm được một câu này làm cớ, lát sau lại nói: “Tiết lang lại còn về Trường An sớm hơn chúng ta, tiếc là vào Xuân Minh Môn thuộc huyện Vạn Niên quản hạt phải không?”
“Ngươi giữ ý một chút.”
“Vốn định giữ ý, là Đằng Không tử hỏi, ta mới xác định được lòng mình.”
“Được rồi.” Lý Đằng Không vội vàng ngắt lời, sợ nói tiếp, Lý Quý Lan sẽ đề nghị vòng qua An Hóa Môn vào thành, đi thẳng đến huyện Trường An.
Bánh xe lăn qua lớp tuyết đọng trên mặt đất, cửa thành đã ở ngay trước mắt, ngoài cửa lại có mấy vị quan viên đứng chờ.
Đợi đoàn xe dừng lại, Lý Đằng Không liền cho Hiểu Nô qua hỏi thăm, mới biết là Vạn Niên huyện lệnh Phùng Dụng Chi dẫn theo thuộc quan đến nghênh đón Ngọc Chân công chúa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5219735/chuong-285.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.