Bên ngoài Hưng Khánh Cung, Hình Tể đứng cạnh xe ngựa của Vương Chuẩn chờ đợi, mắt dõi theo Dương Quốc Trung bước vào cửa cung.
Một lát sau, Vương Chuẩn đi ra, nói nói cười cười cáo biệt Giả Xương rồi bước đến trước mặt Hình Tể, ngạc nhiên nói: “Tìm ta có việc?”
“Uống rượu chứ?”
“Không, mệt rồi, hầu tiệc Thánh nhân suốt một đêm.”
Hình Tể lúc này mới dời mắt khỏi xe ngựa của Dương Quốc Trung, nói: “Thóa Hồ vừa vào cung, ngươi có gặp hắn không?”
“Lướt qua thôi, ngửi thấy một mùi đờm thối.” Vương Chuẩn cười cợt nói.
“Không biết Thóa Hồ vào cung lúc này để làm gì?” Hình Tể hỏi.
“Chẳng qua là cáo trạng chuyện vặt vãnh thôi, hắn muốn đối phó a gia ta, nhưng hắn không có bản lĩnh đó.” Vương Chuẩn nói, “Ngươi có biết tại sao Thánh nhân lại tin tưởng ta và a gia không?”
“Tại sao?”
“Bởi vì chúng ta là những kẻ khốn nạn từ đầu đến chân.” Vương Chuẩn bật cười ha hả, vô cùng đắc ý.
Hình Tể gật đầu cười theo.
Phụ tử Vương Hồng đều là những kẻ khốn nạn chính hiệu, không có chút liêm sỉ, chính vì thế, Thánh nhân cũng không có yêu cầu gì khác với bọn họ, thu vét tài vật, vui chơi hưởng lạc là đủ, cho nên trò vặt vãnh của phò mã Vương Diêu không làm tổn thương được Vương Chuẩn.
Nhưng nếu là tội mưu phản thì sao? Hình Tể rõ ràng biết một số chuyện, nhưng không nói với Vương Chuẩn, hai người chỉ như bình thường hẹn nhau ngày mai cùng đi Nam Khúc uống rượu.
“Vậy ngày mai lại uống, hôm nay ta đi tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5218760/chuong-278.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.