Vì để nghênh đón Tiết Bạch, Dương Ngọc Dao từ sớm đã chuẩn bị một vài vật dụng trong khuê phòng.
Trong lư hương là xạ hương được thêm phấn hoa y lan, trên giá nến cắm một đôi nến đỏ mừng hỉ… nhưng thực ra đều không dùng đến.
Duy chỉ có tấm chăn lụa mềm mại mượt mà trong trướng gấm là bị vò cho nhàu nát, thấm đẫm mồ hôi.
Tiết Bạch ân cần vỗ về Dương Ngọc Dao một hồi, nàng khóc lớn rồi ngủ thiếp đi trong vòng tay hắn. Sáng hôm sau tỉnh dậy, nàng cuối cùng cũng thông cảm cho việc hắn về muộn, oán khí đã tiêu tan đi ít nhiều.
“Thiếu niên lang của ta đã trưởng thành thành một nam nhi đại trượng phu rồi.”
Tiết Bạch vừa tỉnh dậy, vẫn còn hơi mơ màng, nghe vậy lòng cũng có chút cảm khái, vuốt ve mái tóc nàng, nói: “Sau này ta sẽ bảo vệ ngươi.”
Dương Ngọc Dao nào cần hắn bảo vệ, nàng khẽ cười, ghi nhận tấm chân tình của hắn, rồi trách móc: “Về Trường An thoải mái không? Sao cứ khăng khăng ở lại cái huyện nhỏ bé kia không chịu về!”
Nệm giường bên dưới mềm mại tựa mây, mỹ nhân trong lòng lại như ngọc, Tiết Bạch đương nhiên là thoải mái, nhưng trong lòng còn ẩn chứa nhiều suy tư, cuối cùng vẫn không thể an tâm hưởng thụ.
“Tang lễ của a huynh đã lo liệu xong cả chưa?”
“Đã đưa tang, linh vị cũng đã gửi ở chùa Đại Từ Ân rồi.” Dương Ngọc Dao thở dài một tiếng, “Trong nhà đinh khẩu ít ỏi, tang lễ cũng đơn giản.”
Khơi lên chủ đề này, nàng liền kể chuyện Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5214993/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.