Ánh nắng đầu xuân chiếu qua cửa sổ hướng Nam, Thanh Lam trở mình, ôm lấy chăn, đột nhiên giật mình tỉnh dậy. Đêm hôm kia ngủ không được bao nhiêu, một giấc này nàng ngủ rất say, đến quên mất. Từ khi làm tỳ nữ, nàng chưa bao giờ dậy muộn như thế. Vội vàng mặc quần áo rồi chạy sang chính phòng, thì thấy Tiết Bạch đang ngồi trước bàn chăm chú viết gì đó. “Lang quân đã ăn chưa?” Tiết Bạch chỉ tay vào bữa sáng đang đặt trên bàn. Thanh Lam thấy hắn không trả lời, tưởng rằng hắn tức giận, liền hạ giọng nói: “Nô tỳ dậy trễ, mời lang quân trách phạt.” “Đưa tay ra.” “Dạ.” Thanh Lam rụt rè đưa tay ra, nhắm mắt lại, chờ bị hắn đánh một cái. Nhưng lại cảm thấy trong lòng bàn tay mát lạnh, hé mắt xem thử, thấy hắn viết một chữ “ngốc” lên trên. “Được rồi.” Tiết Bạch mỉm cười, hóa ra không hề giận, chỉ là quá tập trung mà thôi. Thanh Lam cao hứng trở lại, cười híp mắt nói: “Chữ của lang quân đẹp thật.” “Phải không? Ta cũng cảm thấy mình tiến bộ không ít.” Tiết Bạch từ tốn viết xong hàng cuối cùng, duyệt qua một lượt, tự giác khá hài lòng. Nhưng vì muốn cho Nhan Chân Khanh xem, hắn lại cẩn thận chép thêm một lần. Thổi khô vết mực, cất kỹ sách luận, chuẩn bị xuất môn, thì Thanh Lam chợt nhắc nhở. “Lang quân, chẳng phải hôm nay phải đi biếu lễ cho hàng xóm sao?” “À, đúng rồi, may mà ngươi nhắc ta.” Tiết Bạch nói: “Ta sẽ tự đi, sau đó còn phải đến huyện nha nữa.” Thanh Lam nghe mà lòng vui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5212083/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.