Quách Hoài chạy đến sau cùng, tức đến mức nắm chặt hai tay, cố lắm mới ngăn mình không xông lên giáo huấn đối phương.
Nhóm người Thẩm Vân Lăng nấp trong đám đông, lặng lẽ thu hết biểu cảm của những kẻ này vào mắt, chuẩn bị sẵn sàng các biện pháp phòng hộ.
Chớp mắt, vài canh giờ đã trôi qua, đan vân trên bầu trời dần tan đi, một luồng hương thơm thuộc về Thánh cấp đan dược lan tỏa khắp xung quanh Đan đường.
Bên trong Đan đường.
Bách Lý Nguyên, người đang hộ pháp bên cạnh Sài Diễm, sớm đã chấn kinh đến mức không nói nên lời. Hồi lâu lão mới hoàn hồn, thốt lên: "Thẩm Đan sư, hóa ra ngài là Thánh cấp Luyện đan sư!"
Sài Diễm lấy ra năm viên đan dược thượng phẩm, gật đầu đáp: "Phải, chỉ là thực lực ta còn kém, chưa đủ để chống đỡ việc luyện chế Thánh cấp cao cấp đan dược."
"Ngài còn biết luyện chế cả Thánh cấp trung cấp đan dược sao!" Bách Lý Nguyên kinh hãi.
"Có thể, chỉ là phẩm chất sẽ không cao lắm." Sài Diễm bình thản nói.
Dáng vẻ kia của hắn cứ như thể thứ hắn đang nói tới không phải Thánh cấp đan dược, mà là một chuyện tầm thường phổ biến vậy.
Bỗng nhiên, Sài Diễm cau mày, sắc mặt tức khắc lạnh xuống.
Bách Lý Nguyên cũng nhận ra rồi, bên ngoài Đan đường đang hội tụ khí tức của rất nhiều kẻ lạ mặt, trong đó còn ẩn chứa từng luồng sát khí.
"Đi thôi, cái gì đến sớm muộn cũng sẽ đến, cái gì cần đối mặt thì có muốn trốn cũng không thoát được." Sài Diễm nhàn nhạt nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276633/chuong-464.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.