"Hai ngươi còn biết đường quay về sao? Vừa rồi chạy đi đâu mất hút, chẳng biết đường lại đây hỗ trợ." Sài Diễm nhìn hai con linh sủng đến muộn, cau mày nói.
Tháp Linh nhíu mày đáp: "Ngươi không sao chứ? Chỉ có mấy tên phế vật đó mà cũng cần chúng ta hỗ trợ sao, một mình ngươi là dư sức giải quyết rồi."
Thấy Thẩm Vân Lăng ở bên cạnh sắp nổi giận, Tuyết Tinh Linh vội vàng giảng hòa: "Thôi được rồi, đừng trêu chọc hắn nữa, nói vào chuyện chính sự đi."
Thấy sắc mặt Thẩm Vân Lăng đen lại đáng sợ, Tháp Linh cũng có chút hối hận vì nhất thời lỡ lời.
Mấy con linh sủng này vốn chẳng sợ Sài Diễm là chủ nhân khế ước, ngược lại rất sợ "con mèo" Thẩm Vân Lăng này. Nguyên nhân chẳng có gì khác, ai bảo Sài Diễm đối đãi với Thẩm Vân Lăng còn tốt hơn cả đối với bản thân mình.
Tháp Linh nói: "Chuyện là thế này, ta và Tuyết Tinh Linh phát giác dưới đáy biển có điểm bất thường nên mới đi thám thính ven biển. Sau đó cảm nhận được ngươi ra tay, vừa định quay về thì ai ngờ tảng đá dưới chân Tuyết Tinh Linh đột nhiên sụt xuống, rơi thẳng xuống biển."
"Ta vừa định kéo Tuyết Tinh Linh lên, không ngờ tảng đá dưới chân ta cũng sụp đổ, thế là cùng Tuyết Tinh Linh rơi xuống biển luôn."
Sài Diễm nghe vậy cau mày nói: "Hai ngươi đều là tu vi Nguyên Anh, mặt đất sụp lún không lẽ không cảm nhận được, lẽ nào dưới đáy biển thực sự có điều gì quái lạ?"
Tuyết Tinh Linh gật đầu: "Ngươi nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276597/chuong-428.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.