"Cược chút gì đó?" Vân Vân nghe vậy thì cười lạnh nói: "Bản lĩnh không bao nhiêu, giá chiêu lại chẳng nhỏ. Ta đây phải xem xem ngươi rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh để thắng được tiền cược của ta."
"Yêu cầu của ngươi ta ứng thuận rồi, mười vạn linh thạch đủ hay không?"
"Mười vạn trung phẩm linh thạch sao? Không nhìn ra tiểu nha đầu ngươi ra tay cũng thật hào phóng đó." Sài Diễm cười hì hì đáp.
"Ngươi điên rồi! Mười vạn trung phẩm linh thạch chính là một ngàn vạn hạ phẩm linh thạch. Ngươi một kẻ Trúc Cơ mở miệng liền đòi một ngàn vạn linh thạch, khẩu vị này vị tất cũng quá lớn rồi đó." Vân Vân giận dữ nói.
"Tiểu nha đầu, ngươi quản ta làm gì. Mười vạn hạ phẩm linh thạch mà ngươi cũng có mặt mũi nói ra được. Ngươi dám lấy ra, ta còn hiềm lãng phí thời gian đấy. Muốn ta ra tay, ít nhất phải một vạn trung phẩm linh thạch." Sài Diễm đưa ra một ngón tay nói.
"Người này là ai vậy, cũng quá mức trương cuồng rồi, lại dám nói chuyện với Vân Vân tiền bối như thế."
"Vân tiền bối, đáp ứng hắn đi, cho hắn biết lợi hại của ngài, xem hắn còn dám ngông cuồng nữa không." Người xung quanh bắt đầu hò hét cổ vũ.
Vân Vân nén giận, nghiến răng nghiến lợi nói: "Được, một vạn trung phẩm linh thạch thì một vạn trung phẩm linh thạch. Ta lấy ra được, còn ngươi có lấy ra được không? Đến lúc đó đừng có mà thua rồi quỵt nợ."
"Ít coi thường người khác đi, vẻn vẹn một vạn trung phẩm linh thạch mà ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276561/chuong-392.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.