"Chúng ta là tự nguyện trao đổi, các ngươi không cần phải như vậy." Sài Diễm nói.
"Không, nhất nhật vi sư chung thân vi phụ, trong lòng hai huynh đệ chúng ta, các ngài chính là sư phụ và sư nương của chúng ta." Bạch Mộ Nam nói.
"Tùy các ngươi vậy." Thấy hai người thái độ kiên quyết, Sài Diễm cũng không kiên trì nữa.
"Bạch Mộ Nam, hóa ra ngươi ở đây nha, hại ta tìm mãi." Một giọng nữ từ xa truyền đến.
"Hành Nhi, con chạy đến đây làm gì." Chu Lạc nói.
"Gia gia, sao lần này ngài họp xong nhanh vậy ạ." Chu Hành Nhi có chút chột dạ hỏi.
Hóa ra người này không phải ai khác, chính là tôn nữ của Chu Lạc – Chu Hành Nhi.
"Thì ra là tôn thiên kim nhà Chu hội trưởng, mấy năm không gặp, đã trưởng thành thành đại cô nương rồi." Sở Lai nói.
"Đều tại ta nuông chiều hư rồi, còn không mau lại đây chào hỏi." Chu Lạc trầm mặt nói.
"Ồ. Hành Nhi kiến quá các vị thúc thúc bá bá." Chu Hành Nhi tiến lên một bước nói.
Chu Hành Nhi chào hỏi xong, đang định đi tìm Bạch Mộ Nam. Vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng ở cách đó không xa, lập tức đại khiếu lên: "Sài Diễm, các ngươi còn biết đường quay về à. Vân Thủy đại lục xảy ra chuyện lớn như vậy, các ngươi đã chạy đi đâu rồi."
"Chúng ta đi đâu là tự do của chúng ta, không có bất kỳ quan hệ nào với Chu hiền điệt đi." Thẩm Vân Lăng chắn trước mặt Sài Diễm nói.
"Ngươi gọi ta là gì, Chu hiền điệt!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276529/chuong-360.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.