"Đạo hữu có thiếu pháp khí không? Pháp khí ở chỗ chúng ta tuy không nhiều, nhưng mỗi món đều là tinh phẩm."
"Không không không, ta chỉ là một Trúc Cơ, sao dám cùng Sài đan sư xưng huynh gọi đệ." Trúc Cơ tu sĩ vội vàng nói.
"Không sao, ngươi là khách nhân, không cần gò bó như vậy."
Sài Diễm tùy tay cầm lên một thanh kiếm nói: "Ngươi xem thanh nhị cấp pháp kiếm này, bên trên có khắc bộ minh văn sát thương nhị cấp đi kèm, ít nhất có thể đề cao ba thành sát thương. Trong đối chiến, nếu gặp phải đối thủ thế quân lực địch (ngang sức),ba thành sát thương này đủ để khiến ngươi phản bại vi thắng rồi."
"Nhị cấp minh văn sát thương." Trúc Cơ tu sĩ nghe vậy, tiếp lấy pháp kiếm trong tay Sài Diễm quan sát: "Đúng là nhị cấp minh văn sát thương, còn là nhị cấp cao cấp minh văn sát thương nữa. Sài đan sư, thanh pháp kiếm này ta lấy, bao nhiêu linh thạch?"
"Không đắt, chỉ cần hai vạn linh thạch." Sài Diễm mỉm cười nói.
"Hai vạn linh thạch, ta mua." Trúc Cơ tu sĩ nghe xong, lập tức trả linh thạch, cầm kiếm trong tay mân mê.
Thật không ngờ, đường đường là đại lão giới tu chân như hắn, lại lưu lạc đến mức vì hai vạn linh thạch mà vừa phải chào hàng vừa phải bồi nụ cười. Nếu bị người trong tông môn biết được, chẳng phải sẽ cười rụng răng sao. Sài Diễm thầm nghĩ.
Trúc Cơ tu sĩ xác định không sai sót, vừa đi vừa lầm bầm: "Thật là, không biết là ai loạn truyền dao ngôn, nói đồ đạc chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276514/chuong-345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.