"Ta cũng có loại cảm giác này, chẳng lẽ hắn nói đều là thật, đã sớm đem Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan giao cho Thành chủ, cho nên Thành chủ mới bế quan."
"Bất quá, ngươi nhắc nhở ta rồi, Thành chủ đại nhân minh lý ám lý đã ước định thời gian với Sài Diễm, Thành chủ đại nhân lại thủy chung không lộ diện, sợ là lúc đó đã lấy được đan dược, đang trong lúc bế quan rồi."
"Nói như vậy, là chúng ta hiểu lầm Sài đan sư rồi." Người nọ có chút tâm hư nói.
Nghe đám người đàm tiếu, kẻ trốn ở bên trong gây chuyện ngồi không yên nữa, lập tức lên tiếng: "Ai biết ngươi tìm đâu ra loại đan dược này, bấy nhiêu ngày không xuất hiện, rõ ràng là tâm hư."
"Ngươi hư hay không ta không biết, dù sao ta là không tâm hư." Sài Diễm liếc mắt nhìn kẻ vừa lên tiếng một cái, đi tới trước mặt người vừa nãy muốn nói giúp cho hắn, đem bình đan dược trong tay đặt trước mắt người nọ nói: "Tử Ngọc Ngưng Huyết Đan thượng phẩm, tám mươi vạn linh thạch một viên, có muốn hay không."
Người nọ ngẩn ra một chút, tùy sau đó phản ứng lại, liên thanh nói: "Muốn, muốn." Người nọ lấy ra không gian giới chỉ, sau đó ngượng ngùng cười cười nói: "Ta mang theo linh thạch không đủ, thỉnh chờ một chút, ta lập tức về nhà đi lấy."
Người nọ chỉ là một Trúc Cơ, trên người tự nhiên sẽ không có quá nhiều linh thạch. Nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc Sài Diễm muốn hồi báo sự trượng nghĩa chấp ngôn của người nọ.
Tám mươi vạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276507/chuong-338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.