"Đại ca, ngươi cũng xứng sao. Ngươi quả thực không có bản sự, chỉ biết khi phụ, hãm hại đệ đệ của chính mình, cướp đoạt linh thạch của đệ đệ, ngoài chuyện đó ra, ngươi còn biết làm cái gì nữa."
Sài Diễm thuận theo ánh mắt của Bạch Thành Phong nhìn về phía quầy hàng, "Ồ" một tiếng rồi nói: "Hoá ra là nhắm trúng đan dược của ta, muốn tới chia một chén canh. Ta đã nói rồi, hết thảy mọi thứ của Bạch gia ta đều không cần. Tương tự như vậy, đồ của ta cũng sẽ không chia cho các ngươi, các ngươi chết cái tâm đó đi."
"Chúng ta mới không có muốn linh thạch của ngươi, ngươi đừng có oan uổng chúng ta." Bạch Thành Phong giống như bị thỏ đuổi sau lưng, lập tức phản bác.
"Như vậy là tốt nhất. Đã không phải tới đòi linh thạch, vậy các ngươi tới đây làm gì." Sài Diễm hỏi.
"Chúng ta cũng tới giao tiếp nhiệm vụ." Bạch Thành Hủ vừa nói, vừa lấy ra một bình đan dược, đặt lên trên quầy.
Lúc này, Mạc Tinh đã kiểm tra xong xuôi đan dược, đem tích phân vạch vào trong yêu bài của Sài Diễm rồi nói: "Hai mươi tám viên nhất cấp thượng phẩm đan dược, tổng cộng một vạn năm ngàn tích phân, khấu trừ phí thủ tục, còn lại một vạn ba ngàn năm trăm tích phân, mời thu kỹ."
"Cái gì, hai mươi tám viên nhất cấp đan dược, một vạn năm ngàn linh thạch!" Bạch Thành Phong chấn kinh nói.
Bạch Thành Hủ và Bạch Thành Trách tương tự cũng vô cùng chấn kinh. Phải biết rằng, ở chỗ của bọn hắn, một viên nhất cấp thượng phẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276450/chuong-281.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.