"Thôi được rồi, chúng ta mau tiến vào đi. Lát nữa đội tuần tra phát hiện bên ngoài không có người canh gác, sợ là sẽ báo cho Đại trưởng lão bọn họ." Thẩm Vân Lăng nói.
Bốn người gật đầu, nhanh chóng đi vào mật thất.
Mật đạo rất dài, càng đi vào trong càng tối. Bất đắc dĩ, Thẩm Vân Lăng đành phải lấy ra một viên dạ minh châu để chiếu sáng.
Đúng lúc bốn người đi tới cuối đường, đến trước cửa mật thất. Chẳng biết đã giẫm phải thứ gì, hai bên vách tường và mặt đất lập tức b*n r* vô số lưỡi dao sắc nhọn. May mắn thay, mấy người phản ứng đủ nhanh, kịp thời nhảy vào, nên mới không bị loạn đao chém chết.
"Lão già này quả nhiên cẩn thận, trong mật thất tối tăm như vậy cũng lắp đặt cơ quan, chẳng sợ có ngày sơ ý một cái là đi đời nhà ma sao." Sài Diễm buông lời than thở.
Mật thất chỉ rộng hơn trăm mét vuông, so với căn phòng bên ngoài thì không tính là lớn. Xung quanh trống rỗng, ngoại trừ một chiếc bàn, một chiếc ghế, một chiếc giường và bốn hàng giá sách ra, không còn gì khác.
"Mật thất lớn như vậy, bên trong lại không có gì cả, thật quá kỳ lạ." Thẩm Vân Lăng nói.
"Không đúng, nhất định có chỗ nào đó chúng ta chưa chú ý đến, tìm thêm lần nữa xem." Sài Diễm nói.
Bốn người lại tìm kiếm một vòng, vẫn chẳng thu hoạch được gì.
"Đoán chừng nửa giờ đã trôi qua mười phút rồi, không được thì chúng ta rời khỏi đây trước, đến những nơi khác tìm kiếm thử xem." Mục Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276381/chuong-212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.