Tiểu La nghe vậy giật mình, lúc này mới bắt đầu cẩn thận đánh giá Sài Diễm.
Người trước mắt ánh mắt sắc bén, khí chất siêu quần, lại lộ rõ phong thái sắc bén, có một loại khí thế quân lâm thiên hạ. Khác xa với ấn tượng về một phế vật trầm mặc ít nói, đầu óc đơn giản, tứ chi cũng chẳng phát triển trong trí nhớ. Dù cho là Tiểu La từng gặp Sài Diễm rất nhiều lần, lần đầu tiên cũng không thể nhận ra.
"Ngươi, thực sự là thiếu gia nhà ta sao." Tiểu La không chắc chắn nói.
"Ngươi không phải là người do Sài lão tướng quân phái đến ư, ngay cả ta mà ngươi cũng không nhận ra, vậy gia gia phái ngươi đến để làm gì." Sài Diễm nói.
"Phải, phải, phải, thiếu gia và trước kia thay đổi quá lớn, tiểu nhân nhất thời không nhận ra." Tiểu La qua loa đáp.
"Thiếu gia, lão tướng quân sợ người bị hồ ly tinh bên ngoài câu dẫn, cho nên đặc biệt phái ta gọi người về nhà." Tiểu La vừa nói, còn cố ý dời ánh mắt sang cổng lớn Thẩm phủ, nhìn Thẩm Vân Lăng đang bước ra ngoài.
Sài Diễm thấy vậy, mặt lập tức tối sầm. Lão bà mà hắn vất vả lắm mới theo đuổi được, rõ ràng là một con tiểu miêu vừa đáng yêu, vừa kiêu ngạo, toàn thân tràn ngập khí chất quý tộc, sao qua lời người này nói lại biến thành hồ ly tinh dùng để chửi rủa chứ.
Có thể nhịn được sao nhẫn được, Sài Diễm lập tức giận dữ nói: "Mắt ngươi nhìn đi đâu đó, đó là lão bà của ta. Nếu đôi mắt này của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276304/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.