"Vân Lăng, ta muốn đi bắt chuột rồi, ngươi có muốn cùng ta đi không?" Sài Diễm nói.
"Không, không cần đâu. Ta chợt nhớ ra, ta đối với Mộc Linh Phù mà ngươi đã dạy ta vẽ trước đây có chút cảm ngộ. Ta nên thừa dịp này, vẽ ra Mộc Linh Phù đã rồi tính." Thẩm Vân Lăng khó lắm mới có chút luống cuống.
"Nhưng không phải hôm qua ngươi đã nói đã học xong, biết vẽ Mộc Linh Phù rồi sao?" Sài Diễm hỏi.
"Ngươi nghe nhầm rồi. Hôm qua ta chỉ mới có chút cảm ngộ, cảm thấy có lẽ sẽ vẽ được. Bây giờ ta phải bế quan rồi, ngươi mau đi bắt chuột đi." Thẩm Vân Lăng thúc giục.
Sài Diễm: "..."
Sài Diễm liếc nhìn cái bàn phía trước một cái, thần sắc quái dị nói: "Vậy được rồi, ngươi cứ tự mình luyện vẽ bùa đi, có chuyện gì thì gọi ta."
"Hảo, ngươi mau đi làm việc của ngươi đi."
Sau khi tiễn Sài Diễm đi, Thẩm Vân Lăng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, đi đến trước bàn, chuẩn bị tiếp tục vẽ Mộc Linh Phù.
Thẩm Vân Lăng cầm bút lên, đặt những tấm Mộc Linh Phù đã vẽ xong trước đó sang một bên.
Khoan đã, Sài Diễm vừa rồi hình như đã nhìn cái bàn một cái, vậy chẳng lẽ hắn đã thấy những tấm Mộc Linh Phù bày trên đó, biết chuyện hắn sợ chuột rồi sao?
Thẩm Vân Lăng đột nhiên cảm thấy tiền đồ một mảnh ảm đạm.
—
Bên khác.
Trong một mật thất âm ám ẩm ướt, kín gió, rộng mười mét vuông, một nam tử biểu hình bị xích sắt trói chặt vào giá sắt, trên người khắp nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276299/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.