Sau đó, Sài Diễm lại dong dài một hồi chuyện trời ơi đất hỡi, mãi đến khi Tiểu Kim bọn chúng trở về mới đưa cho Thủy Hồn thêm hai khối ngọc thạch, rồi đuổi nó đi.
Cứu được Tiểu Thủy xong, khi mọi người chuẩn bị rời đi, Thủy Hồn vốn đã rời khỏi đột nhiên quay đầu lại, nhìn Thẩm Vân Lăng nói: "Ta có thể đi cùng các ngươi không?"
Sài Diễm: "..."
Thẩm Vân Lăng: "..."
"Ngươi vì sao lại muốn đi theo chúng ta?" Thẩm Vân Lăng hỏi.
"Bởi ta có một loại trực giác, đi theo các ngươi, ta sẽ trở lại nơi cũ của mình." Thủy Hồn nói.
"Không được, ngươi là hồn thể, nếu chúng ta mang ngươi theo mà bị người phát hiện, sẽ rước lấy phiền phức rất lớn. Trừ phi..."
"Ta không thể ký kết khế ước." Thủy Hồn lập tức cự tuyệt.
"Ngươi không ký khế ước, chúng ta không có cách nào khống chế ngươi. Ngày sau nếu ngươi gây họa, đổ lên đầu chúng ta thì làm sao?" Sài Diễm nói.
"Ngươi không cần lo lắng không khống chế được ta. Ta một mình tồn tại cần linh lực cực lớn mới sống nổi. Nếu rời khỏi nơi này, ta nhất định phải ký thác trong thức hải cực kỳ tương hợp với ta. Cho nên các ngươi không cần lo ta sẽ tổn hại các ngươi." Thủy Hồn nói.
"Thức hải cực kỳ tương hợp với ngươi, ý ngươi là ai?" Sài Diễm nhíu mày hỏi.
"Hắn." Thủy Hồn đưa tay chỉ Thẩm Vân Lăng: "Linh hồn độ của hắn cùng ta cực kỳ tương hợp, ta có thể ký thác trong thức hải của hắn. Để báo đáp, nếu các ngươi cần ta giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276265/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.