"Xóa đi." Thẩm Vân Lăng nhìn minh văn trên hình vẽ, cau mày nói.
"Cái gì?" Sài Diễm chưa hiểu, nghi hoặc nhìn Thẩm Vân Lăng.
"Những minh văn ngươi vẽ có thể kích phát không?" Thẩm Vân Lăng không khách khí hỏi.
Sài Diễm: "..." Được rồi, hắn quên mất chuyện này.
"Nếu không kích phát được thì chỉ là một đống đồ trang trí. Ngoài việc bại lộ ngươi hiểu cổ minh văn, rước lấy phiền phức không đáng có, thì chẳng có tác dụng gì." Thẩm Vân Lăng tiếp tục nói.
Sài Diễm bỗng mắt đảo một vòng, không biết nghĩ ra chuyện gì, liền nói: "Được rồi. Đợi khi nào ngươi vẽ được loại minh văn này, ta sẽ thêm vào sau."
Thẩm Vân Lăng: "..."
Sài Diễm trước sau thay đổi quá nhanh, khiến Thẩm Vân Lăng có chút không theo kịp. Bất quá, việc Sài Diễm chịu bỏ ý định khắc minh văn lên cơ giáp cũng khiến Thẩm Vân Lăng thở phào một hơi.
Đêm khuya
Sài Diễm trở về ký túc xá, mở tinh não, bắt đầu tra cứu tài liệu.
Tra hơn một canh giờ, tìm được đáp án mình muốn, Sài Diễm mới hài lòng tắt tinh não, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hôm sau, do tên đầu gấu Tưởng Duyệt xin nghỉ bệnh, trong lớp hiếm khi được yên tĩnh.
Sài Diễm nộp bản thiết kế lên, lại cùng Trần Tế thảo luận với nhau vài chuyện, khiến Vương Bân tự xưng đệ nhất lớp tức đến ngứa răng.
Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi qua, thoáng cái đã lại đến chủ nhật.
Thẩm Vân Lăng bị Thẩm Thế Nguyên gọi về Thẩm gia, Sài Diễm đành một mình đến Chu gia trị bệnh cho Chu Phúc Lai.
Nhờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276209/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.