Nghe đám người xung quanh xôn xao bàn tán, Sài Dục mới hoàn hồn. Hắn đè nén cơn giận trong lòng, nở nụ cười hiền hòa, nhẹ nhàng đỡ nữ tử đang nằm dưới đất dậy.
«Tiểu Thiến, xin lỗi, ta không cố ý. Vừa rồi ta bị đại ca chọc tức đến hồ đồ, nhất thời lỡ tay mới đẩy ngươi ngã.»
«Ngươi cũng biết, đại ca từ nhỏ đã thích khi dễ ta. Ta vốn tưởng lần này sẽ cho hắn một bài học, ai ngờ hắn lại càng được đà lấn tới, càng thêm không biết lý lẽ. Tiểu Thiến, ngươi hiểu ý ta chứ?» Sài Dục dịu dàng nói.
Chu Thiến đón lấy ánh mắt của Sài Dục, lập tức hiểu ý, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt như không mất tiền mà tuôn rơi. Vừa khóc vừa nói: «Ta biết, ta đương nhiên biết. Chúng ta từ nhỏ đã thanh mai trúc mã, nhân phẩm của ngươi ta há lại không hiểu? Ngươi đừng lo, dù cả thiên hạ đều không tin ngươi, ta cũng sẽ tin ngươi.»
Mọi người thấy Chu Thiến khóc đến mức thảm thương động lòng người, đứt từng khúc ruột, trái tim đang dao động lập tức lại nghiêng hẳn về phía Sài Dục.
«Ngươi xem cô nương này khóc đáng thương thế kia, lời nói chắc chắn là thật. Vừa rồi thiếu chút nữa ta đã bị Sài Diễm lừa, thật tức chết mà.»
«Đúng a, vừa rồi nghe hắn nói năng chính khí lẫm nhiên, ta cũng tưởng là thật. Không ngờ toàn là gạt người.»
Sài Dục nghe đám người lại một lần nữa chĩa mũi mâu về phía Sài Diễm, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười không thể nhìn thấy.
Sài Diễm, đấu với ta,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276173/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.