2 giờ sáng ở Giang gia.
Sau khi Phong Mạn Mạn bị Giang Hàn ôm về nhà xong vẫn ngơ ngác ngồi trên giường Giang Hàn.
“Lau mặt nào.” Giang Hàn đưa cho cô 1 chiếc khăn ướt, rồi nói “Giờ emchưa về nhà được đâu, đêm nay cứ ngủ lại đây, không sao hết, lại đây,nằm xuống nào.” Vừa nói anh vừa đỡ Mạn Mạn nằm xuống.
Phong Mạn Mạn ngoan ngoãn nằm nhưng cô vẫn không ngủ mà nhìn đăm đăm lên trần nhà.
“Sao? Em sao vậy?” Giang Hàn hỏi nhỏ.
Phong Mạn Mạn lắc đầu, nhắm mắt lại.
Giang Hàn ôm cái gối nắm màu đen cạnh cô rồi lấy 1 tấm chăn mỏng từ tủ quần áo ra.
Khi anh ôm gối chăn định ra khỏi phòng thì Phong Mạn Mạn ngồi bật dậy.
“Anh…… anh đi đâu đó?” Cô hơi cao giọng hỏi.
Giang Hàn quay lại, “Em cứ ngủ ở đây đi, anh qua phòng thằng Triệt.”
“Anh…… có thể ở đây với em không?” Cô đang cần người ở bên cạnh để biết chắc mình sẽ được che chở bảo vệ.
Giang Hàn hơi giật mình nhưng lại mỉm cười ngay, anh đến bên giường, xoa tóc cô.
“Sao? Ở đây với em làm gì nào?” Giang Hàn rất đứng đắn hỏi rồi ngồi xuống giường.
Lúc này, tuy đầu vẫn còn mơ mơ hồ hồ nhưng Phong Mạn Mạn lại đỏ mặt, 2má trắng bệch do sợ hãi vì đám cháy lúc nãy cũng hơi ửng hồng.
“Không phải mà, là……là…… a…… mình nói chuyện phiếm được không anh?” Mạn Mạn lắp bắp hỏi.
Giang Hàn cười khẽ, “Em đã mệt lắm rồi, để lúc khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-bo-bien-giang-minh-nguyet-han/3226265/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.