Anh hoảng hốt bỏ chiếc váy trên tay xuống, nhìn cô định nói điều gì đó đã bị cô cướp lời luôn.
"Minh Hạo, anh không cần phải nói gì! Em hiểu mà."
Phan Lộ Lộ nói xong rời khỏi phòng thay đồ để mình anh ở đấy, trong đầu hiện lên một dòng suy nghĩ.
"Cô hiểu gì?"
Bước ra khỏi phòng thay đồ, anh đã thấy cô thanh toán tiền cho bộ váy mới mua, anh định lên tiếng.
"Lộ Lộ anh…"
Cô nhìn anh, nở nụ cười quái dị, "Không sao, em hiểu."
Phan Lộ Lộ mãi mới được ra ngoài đi chơi, mua sắm thì phải tận hưởng mới được, sao có thể chỉ vì mình phát hiện chuyện động trời mà làm hỏng cuộc chơi được.
Cố Minh Hạo chạy theo cô, mệt đến mức phải thở dốc. Trung tâm mua sắm đã to mà cô cứ chạy đông, chạy tây không lạc cũng chỉ là sớm muộn.
Từ sáng sớm đến giữa trưa cô mới mua xong hết những gì mà mình thích, gương mặt thoả mãn mà đặt đống đồ lên xe ôtô của Cố Hạo Minh.
Công nhận ở bên Pháp đồ nào cũng lạ, cũng đẹp cô đều muốn khuân hết về nhưng sợ hết tiền. Nên bản thân phải kiềm chế chỉ có thể mua "chút ít" thế thôi.
"Lộ Lộ chuyện vừa nãy…"
Anh vẫn chưa kịp nói xong, vẫn nụ cười quỷ dị, vẫn ánh mắt đấy cô quay sang nhìn anh.
"Anh không cần lo, em tôn trọng anh nên em sẽ không nói cho ai biết." Cô nói xong mà còn phải làm hành động khoá mồm lại.
"Không phải…"
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mami-dang-yeu-cua-2-bao-bao/3086957/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.