Lộ Lộ mơ màng tỉnh dậy do một gáo nước lạnh dội vào người ướt sũng, cô vẫn mơ màng chưa nhìn rõ nơi này là đâu. Chỉ thấy nó xung quanh một mảng tối đen, do bọn họ đã bịt mắt cô lại.
Cả cơ thể cô truyền đến một trận đau nhức, chắc chắn cô đã hôn mê cả một đêm trên chiếc ghế này rồi.
''Ai, tên nào dám bắt bổn cô nương. Ra đây, hèn hạ, tôi đã đắc tội gì với các người hả? Thả tôi ra."
Cô cố giãy dụa để thoát khỏi dây trói, nhưng càng cố thoát khỏi sợi dây thì càng đau đớn.
Cô không nhịn được mà chửi thề một câu, "Con mẹ nó, có ngon thì cởi trói cho bà mày!"
Lộ Lộ lắng tai thì nghe thấy những tiếng bước chân lộp cộp trên sàn. Là tiếng giày da tiếp xúc với mặt gỗ. Người đó hình như đang gỡ bịt mắt của cô ra, ánh sáng trong phòng khiến cô vẫn chưa thích ứng được nên cô nhắm tịt mắt lại.
Người đàn ông đó có chút lạnh giọng mà lên tiếng với cô, "Lộ Lộ, nữ nhân của Ninh Nhất Phàm sao? Cuối cùng, tôi cũng nắm được điểm yếu của hắn!"
Lộ Lộ nghe giọng nói này rất quen, dường như đã nghe rất nhiều lần rồi thì phải.
"Anh là ai?"
Người đàn ông đó đứng đối diện, bắt lấy cằm của cô để hai mắt cô và người đàn ông đó giao nhau. Nhưng hắn lại đeo mặt nạ, cô nhìn hắn rất quen, từ hình dáng đến giọng nói nhưng vẫn chưa thể phán đoán ra là ai.
"Không dám bỏ mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mami-dang-yeu-cua-2-bao-bao/3086807/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.