Chương 47: Lòng bất an
Trịnh Nguyên dùng tay vẽ những vòng tròn vô thức lên tấm lưng trần nõn nà đầy dấu hôn của cô.
Tiểu My cảm thấy nhột nên nhăn mặt.
Anh nhìn cái dáng vẻ ngái ngủ của cô thì thấy cưng. Trịnh Nguyên nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn phớt.
Cô nhăn mặt.
Vẫn chưa chịu dậy.
Anh cắn lên cổ cô.
"Ưm…ư….ưm"
Cô mắt nhắm mắt mở mơ màng. Tiểu My thấy đầu cô rất đau. Khoan đã. Không những đau đầu, mà là đau toàn thân, nhất là ngay chỗ đó.
"Anh…."
Trịnh Nguyên mỉm cười nhìn cô, con mèo lười này, đã quá trưa rồi mà vẫn ôm cứng lấy anh.
Trịnh Nguyên: "Chịu dậy rồi sao?"
Cô nhăn nhó nhìn anh như trách móc. Tối qua cô say, đầu óc đã quay cuồng, còn bị anh hành lên hành xuống, từ say cũng thành tỉnh. Tới lúc cô ngất đi, không còn biết gì nữa, anh mới chịu buông tha cho cô.
Tiểu My: "Em đau…"
Trịnh Nguyên cười khanh khách: "Tối qua em nói em muốn mà"
Tiểu My trố mắt: "Đâu có…em đâu có nói vậy?"
Trịnh Nguyên kéo cô vào lòng, cảm thấy cô rùng mình. Biết chắc là cô đau lắm, lòng bỗng chốc có chút ân hận.
Trịnh Nguyên: "Em không nhớ gì sao??"
Tiểu My lắc lắc đầu.
Tiểu My: "Tối qua em có nói nhảm gì không?"
Anh cười, hôn lên trán cô: "Nói nhiều lắm"
Tiểu My nghe xong thì muốn độn thổ. Sao cô không nhớ gì hết, chỉ nhớ duy nhất khúc bị anh ăn thịt. Trời ơi, cô thành quỷ đầu đàn rồi, suốt ngày chỉ nhớ tới mấy cái đen tối.
Tiểu My: "Em có nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mai-yeu-em/542471/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.