Chương 19: Bỗng chốc, anh thấy mình thật lẻ loi
Trịnh Nguyên đi lòng vòng trên những con phố, anh không biết mình đã đi được bao lâu. Trong phút chốc, đã có lúc anh muốn gọi cho Tiểu My. Nhìn những tin nhắn mà cô gởi cho anh, đã có lúc anh muốn cho phép bản thân mình một lần yếu đuối. Nhưng anh vẫn không làm được, anh cũng không biết nên đối diện với cô như thế nào. Năm nào cũng vậy, đến sinh nhật mình, anh đều sẽ tự động biến mất, giống như anh chưa từng được sinh ra. Không phải là anh muốn làm cho bản thân mình cô đơn, chỉ là anh không dám đương đầu với nó, anh chỉ là lo sợ người đó sẽ không nhớ đến sinh nhật anh, chỉ là anh sợ bản thân sẽ không đủ mạnh mẽ để đối diện.
Anh đã đi trong vô thức, lang thang qua các con phố, không hiểu từ lúc nào, anh đã đến trước công ty của ba anh – Tập đoàn bất động sản cấp quốc gia- Trịnh Gia.
Anh đứng chần chừ trước cửa công ty trong phút chốc. Khi anh vừa quay lưng định bỏ đi thì gặp bà ta – vợ hai của ba anh – Bà Lan Phương.
Bà ta cười mỉa mai nhìn anh: "Về xin tiền sao? Lúc bước ra khỏi nhà nói mạnh miệng lắm mà"
Anh không buồn quan tâm, né sang một bên
Bà Lan Phương: "Mày y chang mẹ mày, không biết làm gì, chỉ biết im lặng, mày tưởng mày ngon lắm sao?"
Anh nhìn người đàn bà mặc bộ quần áo sang trọng nhưng sao lời nói lại độc ác như vậy.
Anh cười mỉm: "Cũng nhờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mai-yeu-em/542443/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.