Hoảng hốt ư? Lâm Y cho rằng đã rất lâu rồi mình không biết hoảng hốt là gì, nhưng trong đôi mắt kia rõ ràng phản chiếu một bóng người mang vẻ hoảng hốt, bóng người này dĩ nhiên không phải ai khác.
Điều này khiến nàng bất ngờ, làm nàng không rõ lý do, nàng cho rằng mình không hoảng hốt, vì vậy chỉ có thể hiểu thành đó là căng thẳng dẫn đến biểu hiện như vậy, căng thẳng khác với hoảng hốt, thích ứng căng thẳng là chuyện tốt được cho phép, thần kinh căng thẳng có thể nâng cao tốc độ phản ứng và sức mạnh rất tốt, nhưng không liên quan đến nội tâm.
Toàn bộ suy nghĩ đã hoàn thành trong nháy mắt, đã công nhận lời giải thích của mình, Lâm Y sẽ không tiếp tục suy nghĩ nữa, huống hồ bây giờ cũng không có thời gian nghĩ nhiều.
Nàng chỉ nhắm mắt, xoay đầu, im lặng cùng Diệp Nghi Thiển ném ánh mắt lên bệnh nhân trên giường.
Bệnh nhân trên giường vẫn nằm, hầu như không thể đoán chính xác tuổi tác thông qua gương mặt khô cằn đến có chút mất hình dạng, chỉ có thể nhìn ra đại khái là một người đàn ông khoảng 55 - 65 tuổi, thân thể gầy nhom không động đậy giống như không hít thở, đây cũng là lí do khiến hai người tưởng nhầm là thi thể. Cho tới hiện tại, sau khi nắm cổ tay Diệp Nghi Thiển, người này lại trở nên yên lặng, tựa như vẫn là một thi thể im hơi lặng tiếng.
Nhưng có lẽ cảm nhận được nhiệt độ cơ thể, lần này Diệp Nghi Thiển rất bình tĩnh, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mai-sat/3556697/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.