Đã lâu chưa ôm, khiến cho Lâm Y nhất thời đơ người, nhưng chốc lát liền thả lỏng một chút.
Bởi vì giống như lần ở trong khoang hành lý trước kia, nàng nhanh chóng phản ứng kịp, ôm mình là con gái, là con gái không có bất kỳ ý xấu gì.
Ý thức được việc này, Lâm Y cười thả lỏng, tuy vẫn không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng được ôm luôn là hiện tượng tốt, nhiệt độ cơ thể làm người ta thoải mái. Giữa lúc nàng định đưa tay ôm ngược trở lại, thì Diệp Nghi Thiển đã kết thúc cái ôm này, lùi về sau một bước đứng tách ra.
Kết thúc một cái ôm Diệp Nghi Thiển không có biểu tình đặc biệt gì, cô chỉ lui ra sau một bước quan sát Lâm Y, cuối cùng gật đầu, nghiêm túc nói:
- Thật mừng em không sao. - Tiếc là lúc này thiếu mất một cặp mắt kính, nếu không thì thần thái kia, thật giống một vị cổ giả (độc giả cao tuổi) giải ra công thức đạt được kết luận.
- Sao chị giống như cho rằng em có chuyện vậy...
Thái độ trịnh trọng này không tương xứng lắm với cái ôm đột ngột, cho nên Lâm Y cười nói, nhưng lời chưa hết nàng bỗng ngẩn ra, nhìn chằm chằm một cục máu mới xuất hiện trên tay áo của Diệp Nghi Thiển, nụ cười trở nên không được tự nhiên:
- Chị bị thương? Bên trong thật sự có tình huống?
Mặc dù trước đó tuyên bố với Diệp Nghi Thiển rằng tính nguy hiểm của nhiệm vụ phân công cho hai người không lệch nhau bao nhiêu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mai-sat/3556689/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.