'- Thật ư? - Mai Lang Vương thấy lòng mềm ra hẳn, bao nhiêu buồn bực đều đang dần dần bốc hơi đi. Chàng hướng sang em, mỉm môi hỏi.
- Vâng, với em Mai Lang là nhất. Em là của Mai Lang thôi. - Sao ngọt ngào đáp.
- Ừm. - Chàng đã bị em dỗ thành công, đuôi cún vẫy vẫy, kéo em vào lòng.
Sao êm ái nằm trong lòng chàng, giờ thì em đã hoàn toàn lí giải được cảm xúc của mình.'
-o-
Hai người lên thuyền trở về Mai Viện, lúc quay về, trên thuyền không còn tiểu đồng của Văn phủ nữa mà chỉ có mỗi hai người họ. Mai Lang Vương đứng ngoài mui thuyền, khoanh tay lướt nhìn phong cảnh. Sao thì ngồi bên trong, rụt rè quan sát bóng lưng chàng, kể từ lúc đưa em lên thuyền, chàng cứ đứng ngoài ấy suốt.
Mai Lang Vương bực mình cái cách mà Sao cư xử với thằng nhóc Nhã Lang kia. Em không nên tự ý quyết định việc trao đổi thư từ với hắn như vậy. Hắn tán tỉnh em không thành, em lại còn tạo cơ hội cho hắn phấn đấu, chẳng lẽ em thực sự muốn trở thành một đôi với hắn ư? Hắn thì có gì tốt chứ?
Chàng khó chịu và tức giận lắm, nhưng lại không thể để em nhìn thấy bộ dạng khó coi này của chàng. Thế nên chỉ có thể đứng ngoài mui thuyền mà không dám vào trong đối diện với em.
Sao lấm lét nhìn chàng hồi lâu, sau cùng, em quyết định gọi - Mai Lang.
Mai Lang Vương nghe thấy tiếng em, vai chàng hơi động đậy, rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mai-no-duoi-sao/1895552/quyen-2-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.