*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mặc dù Cao Sĩ Đức nhận ra Thạch Triển Vũ quan tâm đến mình nhưng anh lại không muốn vạch trần cậu ta, từ đầu đến cuối vẫn luôn giữ khoảng cách giữa bạn bè với nhau, chính vì không muốn cho người này quá nhiều mong chờ.
"Nếu như cậu nói sớm cho tôi biết rằng mình đã biết, tôi sẽ..." Những lời mới nói ra đã bị chính bản thân cắt ngang.
Sẽ không đắm chìm sâu sắc đến vậy ư?
Hay là sẽ không tiếp tục thích Cao Sĩ Đức nữa?
Không, dù cho bị từ chối, có thể khóc lóc, có thể tủi hờn, nhưng tình cảm đã từng tồn tại đó sẽ không đổi thay.
Cao Sĩ Đức nói đúng, nếu bạn thực sự thích một ai đó thì không nên áp đặt suy nghĩ của mình vào người kia, tình cảm không phải là một bài toán để bạn có thể giải mã bằng cách áp dụng công thức được.
"Triển Vũ, nếu hành vi của tôi khiến cậu hiểu lầm thì tôi xin lỗi. Tôi không thể đáp lại tình cảm của cậu, nhưng tôi thực sự coi cậu là một người bạn mà bản thân có thể nói về mọi thứ, hy vọng sau này chúng ta vẫn có thể làm bạn bè."
Ở góc hành lang, Châu Thư Dật nhìn Cao Sĩ Đức xoay người rời đi, chỉ còn lại mình Thạch Triển Vũ đứng bên ngoài phòng học, cậu ta lặng lẽ thu lại bước chân vừa mới muốn nhấc lên theo, tiếp tục trốn vào trong bóng tối nơi góc tường.
Tôi chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mai-mai-la-so-1/218782/chuong-6-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.