*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Để lần tìm manh mối và thu thập những con dấu đại diện cho việc qua ải thành công, Châu Thư Dật không thể không cầm thẻ trò chơi, đi bộ vào khuôn viên trường với bảy cửa ải không thể tưởng tượng nổi, nhất là phòng y tế có chỉ số đáng sợ ngang hàng với nhà vệ sinh.
Châu Thư Dật đang lục tung tủ sắt nơi để băng gạc và thuốc bằng thứ ánh sáng yếu ớt, giọng nói của cậu run run: "Thôi bỏ đi, chúng ta qua thẳng ải tiếp theo."
Cao Sĩ Đức đứng trước tủ sách, lục tìm manh mối có thể bị giấu giữa các cuốn sách, nói: "Không được, nếu thất bại ở đây thì cậu sẽ không được đóng dấu ở ải tiếp theo đâu."
Rầm!
Vừa mới nói xong, thứ ánh sáng duy dất trong căn phòng đột nhiên nhảy điện, rồi một tiếng vang lên, cánh cửa thép không gỉ của phòng y tế nặng nề đóng lại.
"A!"
Châu Thư Dật hét lên một tiếng thảm thiết, sợ chết khiếp đến nỗi phải chạy thẳng ra cửa dùng sức nắm vào cái chốt định mở từ bên trong, nhưng vì dùng lực quá mạnh mà ngã ngửa ra sau, vừa khéo ngã vào vòng tay của Cao Sĩ Đức.
Người vừa đi đến xem xét tình hình, nhìn vào chàng trai cầm miếng kim loại bị giật xuống loàng chà loạng choạng ngã vào lòng mình, trong đôi mắt bèn hiện lên ý tứ nào đó không nói rõ được, khóe miệng anh nhếch lên: "Hay lắm, Châu Thư Dật."
"..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mai-mai-la-so-1/218777/chuong-5-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.