Khi Khánh Xuân chia tay với Xuân Cường ngay trước cửa nhà mình thì Tiêu Đồng trong bộ quần áo vô cùng chỉnh tề đang ngồi trên thảm bên cạnh thầy giáo dạy lịch sử một thời Uất Văn Hoán tại nhà hàng Nhật Bản trong khách sạn Trung Quốc, chuẩn bị làm một diễn viên đóng thế.
Trước đây, Tiêu Đồng đã từng qua Đức để thăm bố mẹ, khi ấy cả nhà đã được một người Nhật mới đến nhà riêng để ăn một bữa cơm Nhật Bản chính hiệu. Do vậy mà anh đã hiểu phần nào về quy cách ăn uống theo kiểu Nhật. Không chờ ai bày vẽ, anh thành thạo cầm lấy hộp mù tạt nặn vào chén nước tương rồi dùng đũa khuấy đều. Sự thành thạo của anh khiến ngay cả Uất Văn Hoán cũng thấy bái phục, thi thoảng đưa mắt liếc nhìn và bắt chước. May mà trong nhà hàng Nhật này, người ta đã cải tiến khá nhiều nên khi ăn không phải quỳ gối, mặc dù cũng phải cởi giày, bên dưới chiếc bàn kê thấp lại có một khoảng trống sâu xuống đất nên Tiêu Đồng có thể đưa đôi chân dài ngoằng vào đó và thấy thoải mái vô cùng.
Cuối cùng Tiêu Đồng cũng quyết định đi cùng với Uất Văn Hoán chỉ vì anh cảm thấy chuyện này cũng khá thú vị. Sau những ngày nằm dài trong bệnh viện, không hiểu vì sao bản tính hiếu động và ngang bướng của anh lại phục hồi. Như một cánh chim được sổ lồng, Tiêu Đồng thấy vô cùng hứng thú đối với những gì mà anh chưa từng được trải nghiệm qua. Anh nghĩ, suy cho cùng cũng chỉ là một bữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mai-khong-nham-mat-2/2500643/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.