Anh mặc bộ vest màu xám đậm, giày đen và nón đen. Barrie mặc màu trắng. Một bộ váy đơn giản, dài đến mắt cá chân, không tay, mang dáng vẻ cổ điển bởi nếp gấp và không trang trí nào khác. Cô buông lơi mái tóc nâu vàng của mình, và để vài lọn tóc rũ xuống tạo vẻ mềm mại cho khuôn mặt. Món nữ trang duy nhất cô đeo là đôi bông tai trân châu. Cô chuẩn bị trong phòng tắm gần phòng ngủ, còn anh thì nhà tắm ngoài phòng khách. Họ gặp nhau tại cánh cửa an thông giữa hai phòng, sẵn sàng bước những bước khiến họ trở thành chồng và vợ.
Sau lời tuyên bố thẳng thắn của cô về tình yêu cô dành cho anh, một biểu hiện thẳng thừng mãn nguyện hiên rõ trên mặt anh, và đó là lần duy nhất anh không che đậy cảm xúc của mình. “Anh không biết gì về tình yêu cả.” Anh nói, giọng anh thật quá bình thản làm cho cô điên tiết muốn lắc mạnh anh, nhưng anh tiếp. “Nhưng anh biết một điều rằng anh chưa bao giờ muốn một người đàn bà nào khác theo cái cách mà anh muốn em. Anh biết cuộc hôn nhân này là mãi mãi. Anh sẽ chăm sóc em và con cái của chúng ta, anh sẽ về nhà với em mỗi tối, và anh sẽ cố hết sức mình để làm em hạnh phúc.”
Đó không phải là lời tuyên ngôn của tình yêu, nhưng chắc chắn đó là sự hiến dâng và những giọt nước mắt đã dễ dàng tuôn rơi của cô trong những ngày vừa qua lại đang làm ướt mặt cô. Người chiến binh của cô sẽ yêu cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mackenzies-pleasure/23827/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.