Barrie nằm trong bóng tối dày đặc, tấm rèm cửa nặng nề ở khung cửa sổ đơn khóa kín đã ngăn bất cứ ánh sáng nào có thể lọt vào. Cô có thể nói bây giờ là đêm, mức độ ồn của đường phố trước đó đã dần dần giảm bớt, cho đến giờ đã yên hẳn. Những người đàn ông bắt cóc cô cuối cùng đã ra ngoài, có thể là đi ngủ. Chúng không lo lắng về việc cô có thể trốn thoát; cô bị lột trần và trói chặt vào cái giường nhỏ mà cô nằm. Cổ tay trói hướng vào nhau, cánh tay cô bị kéo hướng lên đầu và bị buộc chặt vào khung giường. Mắt cá chân cô cũng bị buộc lại với nhau và bị giữ chặt vào cái khung. Cô chỉ mới vừa cử động, mọi bắp thịt trên cơ thể cô đã nhức nhối, và bả vai như bốc cháy với nỗi đau đớn cùng cực. Cô đã có thể hét lên, đã có thể cầu xin ai đó đến và giải thoát cô khỏi những sợi dây thừng đang trói tay cô ở trên đầu, nhưng cô biết rằng người đến chỉ có thể là bọn người đã trói cô trong vị trí như thế này và cô có thể làm bất cứ thứ gì, đưa bất cái gì để không phải nhìn thấy chúng lần nữa.
Cô lạnh. Chúng thậm chí đã chẳng buồn ném một tấm chăn lên cơ thể trần trụi của cô, và những cơn rùng mình chấn động kéo dài cứ làm cô run lên, thậm chí cô không thể nói là liệu cô bị lạnh như vầy vì không khí ban đêm hay là vì sốc nữa. Cô không nghĩ nó là vấn đề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mackenzies-pleasure/23818/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.