Chưa bao giờ Caroline từng cảm thấy mình nhỏ bé, bị bóc trần và kinh hoàng thế này. Cô ngồi trên chiếc ghế trong văn phòng của Joe và cố gắng kéo ánh mắt anh về phía mình, để lặng lẽ cầu xin anh hãy tin cô, nhưng anh không nhìn cô. Hay đúng hơn, anh có nhìn vào cô, nhưng là với cái nhìn lạnh lẽo, hoàn toàn xa lạ, như thể anh đang quan sát một loại côn trùng nào đó. Anh không đang nhìn thấy cô, Caroline. Chính biểu hiện trên gương mặt anh khiến cô sợ hãi hơn bất cứ thứ gì khác. Nó cứng rắn như đá.
- Không, tôi đã không vào lại khu vực làm việc trong những dịp đó - Cô nhắc lại có vẻ như lần thứ một trăm.
- Bộ Cảm biến ghi nhận tất cả những lần ra và vào của cô, cô Evans.
Đại úy Hodge, đội trưởng đội bảo an của căn cứ, cũng làm rất tốt việc nhai đi nhai lại câu này.
- Vậy thì bộ cảm biến đã sai.
- Không, bộ cảm biến đặc biệt chính xác. Loại hiện đại nhất hiện giờ.
- Bộ cảm biến đã sai - Cô hít vào, cố gắng bình tĩnh lại. Cô gần như phát ốm vì sợ - Thẻ ID của tôi bị tuột ra lúc nào đó trong ngày thứ Năm. Tôi phát hiện ra nó đã mất vào sáng thứ Sáu khi mặc quần áo.
- Cô vẫn tiếp tục nói thế. Chúng tôi không có ghi nhận vào về việc cô điền vào báo cáo về cái thẻ được-gọi-là-mất-tích đó, và cô nên nhận ra, dĩ nhiên, việc đó quan trọng thế nào trong một dự án tối mật hàng đầu. Có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mackenzies-mission/22661/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.