- "Ta muốn nhờ ngài nói với nhị hoàng tử là cho ta thêm một người hầu bên cạnh được không? Để ta có thể hỏi đường..."
- "Ngươi muốn có người hầu bên cạnh chỉ để hỏi đường thôi sao?"_ Kỳ Lâm bất lực nhìn Bạch Tử Lệ
- "Đúng đúng, còn đâu ta tự làm được cả"
Bạch Tử Lệ nhìn chằm chằm Kỳ Lâm với ánh mắt cầu xin, mong Kỳ Lâm có thể nói với nhị hoàng tử để mình có thể có người chỉ đường cho mình. Chứ Bạch Tử Lệ không cần phải có người hầu hạ, vì Bạch Tử Lệ đã được mẹ dạy cho tất cả mọi thứ rồi, tự việc chăm sóc chính mình, tự nấu ăn, tự làm việc nhà khi mẹ đi vắng nên cậu không cần phải có ai cận kề, phục vụ mình như một đứa trẻ cả.
Bạch Tử Lệ không muốn bị phụ thuộc quá nhiều vào người khác, vì biết đâu mai này ở một mình còn biết đường tự sinh tự diệt như bây giờ chứ. Kỳ Lâm khi thấy Bạch Tử Lệ nhìn mình với ánh mắt nhỉ vậy thì không thể không từ chối được, đành bất lực chấp nhận gặp cái tên vô trách nhiệm đó để trao đổi với cậu ta, chứ Kỳ Lâm thấy Bạch Tử Lệ quá ngây thơ rồi, mà cậu ta lại chính là con rắn độc chính hiệu, nhìn lầm lầm lì lì ít nói vậy thôi chứ một khi đã muốn ra tay tiêu diệt ai đó thì rất nhanh, gọn và xử lý không còn một dấu vết.
Kỳ Lâm khá là quan ngại khi cho Bạch Tử Lệ ở đây một mình, không chừng đêm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mac-vuong-xin-giu-liem-si/2597259/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.