Bạch Tử lệ đau khổ khóc không thành tiếng, thôi thì đằng nào cũng chết nên cứ về phòng trước đã, từ vừa nãy giờ chạy rõ mệt ra rồi, giờ thì chắc kiếm chỗ nào gần phòng rồi nghỉ ngơi thôi, chứ Bạch Tử Lệ không thể chạy nổi nữa rồi. Sau tầm một khắc thì cuối cùng Bạch Tử Lệ cũng đi về gần đến phòng của mình, đang đi thì thấy Mạc Chi Dương chạy ra làm Bạch Tử Lệ hết hồn, nhanh chân trốn vào một căn phòng ngay đấy luôn.
- “Đây là đâu?”
Bạch Tử Lệ ngơ ngác nhìn căn phòng cũ kĩ, chứa rất nhiều những tấm ảnh cũ rồi bàn ghế cũ, có cả một kệ sách lớn bên cạnh, ngoài ra còn có cả một cái ghế dài màu đỏ nhìn rất đẹp. Tuy là căn phòng nhìn đã cũ nhưng được cái nó rất sạch đẹp, không hề có một vết bụi nào, cửa sổ hướng thẳng về phía hướng Mặt Trời mọc và thẳng tới chỗ Trăng chiếu sáng nhất, có vẻ nơi này là thư phòng của một ai đó giờ đây đã không dùng nữa, rất thích hợp để cho Bạch Tử Lệ trú ngụ ở đây một đêm. Nói là làm, Bạch Tử Lệ từ từ tiến tới chỗ ghế dài và mệt mỏi nằm xuống, từ từ thiếp đi....
Còn ở bên phía Mạc Chi Dương, đi mãi đi mãi vẫn không thấy Bạch Tử Lệ đâu, liền cáu giận rồi vò đầu bứt tóc, cố gắng kìm chế để không phải giết ai để hả giận. Cớ sao mà tìm Bạch Tử Lệ lại khó đến như vậy cơ chứ? Đều là con người cả mà, có hình thể rõ ràng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mac-vuong-xin-giu-liem-si/2597255/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.