Kỳ Lâm đưa Bạch Tử Lệ về phòng của mình, nhưng sực nhớ ra căn phòng vẫn chưa được dọn dẹp nên trong lúc đi đường, Kỳ Lâm thấy một nữ hầu đang đi qua nên đã sai nữ hầu đi dọn dẹp lại căn phòng ấy, còn mình thì đưa Bạch Tử Lệ đi ra phòng khách ở gần đấy. Từ lúc mà Bạch Tử Lệ bị doạ sợ, cả đoạn đường vẫn thút thít khóc mặc dù đã cách xa như vậy rồi, chắc hẳn chuyện hôm qua đã làm Bạch Tử Lệ kinh động rồi nên liên tục trấn an. Kỳ Lâm để Bạch Tử Lệ ngồi ở ghế còn mình thì đi lấy nước cho Bạch Tử Lệ uống, Bạch Tử Lệ nhận lấy rồi uống một hơi cạn nước
- “Cảm ơn ngài nhiều lắm. Ngài thật tốt”
- “Không có gì đâu. Chắc hẳn chuyện hôm qua đã làm ngươi sợ rồi”
- “Vâng, hôm qua ngài ấy đáng sợ lắm. Ngài ấy bảo là nếu mà tìm được ta thì sẽ giết... Ta sợ lắm, ngài ấy biết mặt ta rồi, nhỡ...nhỡ sau này gặp lại thì ngài ấy giết ta thì sao?”_Bạch Tử Lệ vừa nói, nước mắt lại sắp trực trào ra
- “Không không không. Không có chuyện đó nữa đâu. Ngươi yên tâm, ta đã nói chuyện với cậu ta rồi nên ngươi không phải lo đâu”_Kỳ Lâm cuống cuồng giải thích
- “Thật ư?”
- “Đúng vậy. Tuy nhìn cậu ta đáng sợ vậy thôi nhưng đối với những ai không làm gì cậu ta thì cậu ta cũng không làm gì đâu. Chuyện hôm qua chỉ là hiểu lầm thôi”
Kỳ Lâm giải thích cho Bạch Tử Lệ hiểu ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mac-vuong-xin-giu-liem-si/2597249/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.