Sau khi kết thúc bữa ăn, Phó Mặc mở lời đề nghị đưa các cô về, nhìn thấy sắc mặt Thục Ý xám xịt, Thiên Ý đại diện từ chối.
"Hai người về trước đi, ba chúng tôi còn phải đi mua ít đồ sẽ rất thời gian."
Thục Ý kéo tay Phó Mặc, gương mặt đáng thương như mèo con bị bỏ rơi: "Chúng mình về đi anh!"
Phó Mặc âm thầm đánh giá Thiên Ý từ đầu đến chân, cô gái này tuy ăn bận đơn giản trên người không có lấy một món hàng hiệu, nhưng lại mang đến cho người kế bên cảm giác cao quý, vừa nhìn đã biết con nhà có điều kiện. Dù không muốn Phó Mặc vẫn phải đánh giá, Thiên Ý quý giá.
"Hẹn gặp lại!"
Thiên Ý khó chịu với ánh mắt của Phó Mặc khi nhìn mình, chẳng khác gì nhìn món đồ được bày biện trên kệ. Sau khi Phó Mặc rời khỏi cô mới tạm xem như thoải mái.
Điện thoại trong túi quần Thiên Ý réo liên hồi, cô cầm lên xem trên màn hình hiển thị dãy số lạ, Thiên Ý do dự giây lát sau đó đi đến nơi vắng người nhận cuộc gọi.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói say khướt của người con trai, anh ta kéo dài âm cuối của tên cô.
"Thiên Ý à... anh thật sự rất nhớ em! Chúng ta gặp nhau đi em! Không được, hay là chúng ta quay lại được không em? Thiên Ý!"
"Anh lại say à?" Thiên Ý ngồi trên hàng ghế đá cạnh vỉa hè, cô đưa mắt nhìn con đường rộng lớn trước mặt, đôi lông mày khẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mac-thien-pho-y-hop-dong-voi-tong-tai-ac-ma/2677870/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.