Đêm thứ hai cũng là đêm cuối cùng tại lều trại, mọi người quây quần cùng nhau nói cười, không khí gương gạo của lần đầu gặp mặt đều bị thời gian xóa nhòa, giờ đây Thiên Ý đã có thể thoải mái trò chuyện cùng mọi người hơn.
Có người hỏi làm thế nào để liên lạc với cô? Thiên Ý ngập ngừng nhìn Phó Mặc. Cũng có người hỏi khi nào bọn họ sẽ gặp lại cô? Thiên Ý cũng cười xí xóa rồi cho qua hết.
Tương lai đối với cô là ẩn số, mà nơi đó đoán chừng sẽ không có sự tồn tại của Phó Mặc hay những người ở đây. Cho họ hy vọng cũng như cho bản thân cơ hội, càng trông đợi nhiều thất vọng sẽ càng cao.
Đêm cuối cùng đó Thiên Ý nằm dưới thân Phó Mặc, nhắm mắt chấp nhận sự thật, chấp nhận hành động ngông cuồng mà hắn làm với cô.
Chỉ là dường như giữa cô và Phó Mặc đã lệch hướng đi mà ông trời định sẵn, góp phần mở ra chiếc túi thần bí che giấu nỗi sợ kinh hoàng.
Suy cho cùng người nên gặp sẽ gặp, chuyện nên đến sẽ đến. Không ai trong chúng ta thoát khỏi bàn tay của số phận, là duyên sẽ gặp, là nợ sẽ bên nhau. Mối quan hệ trước mắt là thiên duyên hay nghiệt duyên? Là may mắn hay bất hạnh?
Đi một đường dài cuối cùng cũng quay về điểm xuất phát, tưởng chừng bản thân đã rời khỏi từ lâu. Vòng quanh luẩn quẩn rất nhiều năm tay trắng hoàn trắng tay.
Từ khu cắm trại quay về Phó Mặc như đã dễ chịu hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mac-thien-pho-y-hop-dong-voi-tong-tai-ac-ma/2677829/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.