Có những ngày Phó Mặc hình như quên mất mục tiêu sống của mình là gì? Bản thân tồn tại tựa như khúc gỗ, hỉ nộ đều không thu nhập.
Những việc hắn cho rằng ngốc nghếch, những lời nói cho rằng vô bổ, bất tri bất giác đều xuất hiện trên người hắn.
Theo lời Thanh Ly nói, Phó Mặc như biến thành con người khắc, hắn vui vẻ hơn, đồng thời cũng dễ tính hơn.
Không đơn giản một con người có thể thay đổi một sớm một chiều, thực chất Phó Mặc vô cùng thích không khí gia đình êm ấm, chỉ tiếc số phận đưa đẩy cho hắn có một người cha nghiêm khắc. Cố chấp ép hắn vào khuôn phép ngột ngạt.
Hơi ấm duy nhất tồn tại trong tuổi thơ nằm trên người mẹ cũng biến mất vào năm hắn mười chín tuổi. Ngày mẹ ra đi cả bầu trời trong lòng hắn nổi mây đen, kéo vũ bão quật ngã cả thân người. Sấm lớn đánh xuống đỉnh đầu thiêu rụi xương tủy, hóa thành tro theo mưa cuốn trôi tất thảy.
Hơn ai hết Phó Mặc rất yêu gia đình của mình, nếu không phải vì vậy hắn đã không buông bỏ ước mơ để em trai ra nước ngoài học tập, sống cuộc đời rạng rỡ. Nếu không phải vì vậy hắn đã có thể bước ra bóng ma quá khứ, sống an vui như Hiển Vinh.
Ông trời quả không tuyệt đường sống của ai, lấy mất đi một thân nhân sẽ mang đến một người thân mới. Điều đó không đồng nghĩa Phó Mặc quên đi cái chết đau đớn của mẹ năm xưa. Hắn vẫn sẽ trả thù, song cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mac-thien-pho-y-hop-dong-voi-tong-tai-ac-ma/2677771/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.