Chuông reng ra về bé như cứ ngồi ở đó làm nốt bài tập, kệ người ta về hết nó về cuối cùng, dù sao chen nhau về thì toàn bị xô đẩy lung tung, chân nàng thì yếu toàn bị té, một là về đầu tiên hai là về cuối cùng, áp lực của đẹp quá cũng khổ! Toàn bị lợi dụng đụng chân đụng tay.
Đến không còn ai con bé mới cất sách vở, thuận tay đập cái bùm qua bên cạnh rồi nói:
- về thôi anh Tuấn.
Có vẻ Tuấn nó ngủ ngon hơi quá, đi học mười ngày thì ngủ hết mười một ngày.
- à ừm về thôi.
Đi trên đường bé Như cằn nhằn:
- chả hiểu sao anh cứ đòi đi học làm gì không biết!
Thằng Tuấn cũng chán nản nói:
- út nghĩ anh muốn đi học lắm chắc, không phải ông anh hai em bắt anh đi học thì em có bán thân cho anh cũng đừng mơ đến đó!
- người ta mới thèm vào, anh kể chút chiến tích từ khi ngồi cạnh em đi!
Tuấn nó vỗ ngực nói:
- đã đánh năm trận rồi, năm lần gành chiến thắng tuyệt đối và bảy lần lên phòng hội đồng ngồi, bị nêu tên trên cột cờ hầu như tuần nào cũng được vinh danh.
- oai quá ha, Như mà bị một lần nào trong bất kể mấy cái anh vừa nói chắc ngại nghỉ học mất.
- Như là bánh bèo không tính, anh đây mới gọi là chuẩn nam.
- mặt anh dày còn hơn Vạn Lý Trường Thành.
- em cứ nói quá, Vạn Lý Trường Thành nó phải gọi anh bằng cụ.
...
Hai anh em chém gió chán chê luôn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ton-tai-do-thi-huyen-huyen/245842/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.