Văn Nhân Ách và Ân Hàn Giang ngỡ ngàng nhìn cung điện và đình viện biến thành sơn động tối om, Ân Hàn Giang bản năng hoành kiếm che trước người Tôn chủ.
Bách Lí Khinh Miểu hoàn toàn không biết gì cả thu hồi Ánh Nguyệt Huyền Sương Lăng quấn quanh mình, nhìn một vòng rồi hỏi:
"Hai vị tiền bối, Thanh Tuyết sư phụ đâu rồi ạ? Ái ái..!"
Vừa dứt lời, nàng cảm thấy mắt cá chân chợt lạnh, nhảy dựng lên, còn thuận tay đốt một đạo phù minh quang, mượn ánh sáng của phù chú thấy dưới chân bò đầy mãng xà, con nhỏ nhất thân cũng to bằng miệng chén, con lớn nhất đường kính cỡ phải một mét.
Sơn động rất rộng lớn, thoảng còn có gió thổi qua, đàn mãng xà này quấn quít bên nhau, phủ đầy mặt đất.
Văn Nhân Ách đè lại tay sắp thi triển kiếm quyết của Ân Hàn Giang, bình tĩnh nói:
"Đừng động, ta cảm thấy... mục đích của chúng không phải đả thương người."
"A! Ta sợ rắn!" Pháp lực của Bách Lí Khinh Miểu bị áp chế, bay không nổi, nàng liên tục lùi lại, sắp khóc tới nơi.
Trong sách Văn Nhân Ách thấy bốn phía có nhiều rắn như vậy lập tức giết sạch đám rắn ấy, mùi máu tươi dẫn đến càng nhiều yêu thú, hai người vô cùng chật vật.
Giờ phút này tận mắt chứng kiến cảnh vật xung quanh từ tiên cảnh lộng lẫy biến thành hiểm cảnh, thật ra Văn Nhân Ách lại không vội công kích nữa. Hắn nói với Bách Lí Khinh Miểu:
"Ngươi đừng quá hoảng sợ, chọn mảnh đất trống đứng vững đi, mấy con rắn này có lẽ sẽ không thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ton-cung-muon-biet/1332000/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.