Từ nhỏ đến giờ Bách Lí Khinh Miểu không hay hoài nghi người khác, người ta nói cái gì nàng tin cái đấy. Tính cách này có liên quan đến thân phận kiếp trước của nàng. Kiếp trước làm gì có ai dám nói dối ở trước mặt nàng. Sức mạnh cường đại của Bách Lí Khinh Miểu khiến cho nàng không cần để ý lời nói của người khác là thật hay giả. Bởi vậy kiếp này nàng gần như không có năng lực phân biệt.
Nàng chưa bao giờ có suy nghĩ tiền bối sẽ hại mình. Tiền bối công lực cao thâm, muốn giết một tiểu bối như nàng dễ như trở bàn tay, việc gì mà phải âm mưu tính toán.
Lúc Hoả Vũ Sưởng biến mất, Bách Lí Khinh Miểu không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Vạn Lí Băng Nguyên quá lạnh, linh Khí của Hoả Vũ Sưởng hao hết rồi biến mất hoặc là bị yêu thú mạnh mẽ nào đó thấy được, thừa dịp mình không để ý cướp mất.
Nàng vận công sưởi ấm, tiến về phía sắc trắng bất tận.
Rối cuộc là phải đi về đâu tìm Tuyết Trung Diễm đây? Bách Lí Khinh Miểu không biết, nàng chỉ biết tiền bối bảo nàng cứ thích đi chỗ nào thì đi, một ngày nào đó sẽ tìm thấy.
Vạn Lí Băng Nguyên tuyết trắng xoá quanh năm, ban ngày trên trời đen đặc, ban đêm ánh sáng của tuyết lại chiếu rọi cả đất trời, ngày đêm hỗn loạn khó mà phân biệt.
Bách Lí Khinh Miểu không biết mình đã đi bao lâu, bật khóc bao nhiêu lần giữa con đường lạnh giá, nhưng nàng chưa một lần buông xuôi.
Thượng Thanh phái giáo dục môn nhân phải hết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ton-cung-muon-biet/1331984/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.