Ánh mắt Bảo Châu Địa Tạng vô cùng băng hàn, giống như hai tòa băng đàm vạn năm không thay đổi, lạnh giọng nói:
- Có một số việc, ngươi tốt nhất không nên xen vào sẽ thỏa đáng hơn!
Nàng căn bản không che giấu sự cừu hận của mình đối với Hoàng thất Đại Đế quốc Thiên Xu, đó là một cỗ cừu hận khắc cốt minh tâm:
- Ninh Tiểu Xuyên, chỉ dựa vào lực lượng của một mình ngươi, căn bản không đối phó được Thiên Hoàng Thái tử cùng các lộ cường giả của Địa Tạng Vương Tông! Thế nhưng, ta có thể giúp ngươi!
Ninh Tiểu Xuyên giống như nghe được chuyện buồn cười nhất thế gian vậy, nói:
- Ngươi muốn giúp ta đối phó Tu sĩ của Địa Tạng Vương Tông?
Bảo Châu Địa Tạng liếc nhìn Ninh Tiểu Xuyên một cái, nói:
- Nói cho ngươi biết cũng không sao! Sau khi Địa Tạng Vương chết, nội bộ Địa Tạng Vương Tông đã chia năm xẻ bảy, không thành được chuyện gì. Ngươi biết những cường giả Địa Tạng Vương Tông kia đuổi giết ngươi là vì nguyên nhân gì không? Ngươi thật sự cho rằng, bọn họ muốn báo thù cho Địa Tạng Vương sao?
Ninh Tiểu Xuyên nói:
- Bọn họ là vì lượng tài phú cùng tài nguyên tu luyện khổng lồ mà Địa Tạng Vương lưu lại!
- Không sai! Tài phú của Địa Tạng Vương chính là tài phú mà Địa Tạng Vương Tông tích lũy gần ngàn năm, số lượng to lớn khôn cùng, có thể so với một tòa đại bảo tàng! Sau khi Địa Tạng Vương chết đi, tất cả mọi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-than-troi-sinh/3603247/chuong-729.html