“Vũ huynh! Ngươi không lẽ thật muốn cùng bọn hắn tiếp tục hợp tác?”. Viên Vương Thiên đi lên đối với Thiên Quân nghi hoặc. Hắn nhìn như thô cuồng nhưng cũng không ảnh hưởng đến trí tuệ của hắn, thân là thiêu kiên mạnh mẽ, trí tuệ của hắn cũng đủ làm cho hầu hết tu giả phải than thở, Thiên Quân làm hợp tác với Hung thú cũng chính là ăn trên miệng hổ, vô cùng nguy hiểm, mặc cho Thiên Quân mạnh mẽ thì cái này cũng không thể phủ nhận.
“Đúng thế! Ngươi đừng cậy mạnh, chỗ này là Hung thú địa bàn, bọn hắn cường thịnh ngươi cũng thấy, nếu như nổi lên xung đột ngươi cũng khó long chạy đi!”. Tử Di lúc này này cũng đứng ra nói. Càng tiếp xúc nàng càng cảm thấy Thiên Quân cũng không phải đáng ghét như làn đầu thấy, nghĩ lại thì khi đó cũng chính là do nàng tự mình “bán thân” đi.
“Ha ha, cầu phú quý trong nguy hiểm! Cái này ta đương nhiên hiểu!”. Thiên Quân nghe vậy thì cười cười nói. “Thế nhưng nếu cứ sợ đầu sợ đuôi như thế thì làm sao có thể nhanh chóng lớn mạnh?”. Hắn nhìn hai người nghi hoặc. “Chúng ta thân đều là tu giả, đều là nghịch thiên mà đi, không làm những chuyện đáng giá thì làm sao có thể cùng thiên tranh đấu?”.
“Huống chi, ta tin tưởng trực giác của mình, lần này không nhưng không có hung hiểm mà còn làm được một lần làm ăn lớn! Rắt lớn!”. Sau cùng hắn bổ sung một câu đầy bí hiểm.
“Aiiii...”. Tử Di cùng Viên Vương Thiên biết Thiên Quân nói không có sai, thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-than-thien-quan/2072010/chuong-517.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.