Động phủ của Kỉ Tình nằm ở phía sau Vọng Minh Cư khoảng trăm trượng. Bên trong trang trí vô cùng đơn giản, chỉ có một chiếc giường đá lớn cùng một chiếc bàn do tảng đá tạc thành.
Lúc này, Kỉ Tình đang nằm nghiêng trên giường đá, lẳng lặng cảm nhận quyền điều khiển thân thể từng chút một mất đi.
Cơ thể y lúc này ngoại trừ hai mắt cùng miệng lưỡi, thì gần như là không thể nhúc nhích được mảy may.
Loại cảm giác này khiến y rất chán ghét. Tựa như bản thân đã biến thành một con cá nằm trên thớt, mặc người xâu xé.
Cố gắng bình ổn lại tâm tình, Kỉ Tình liền nhắm mắt, chuẩn bị thiếp đi, chờ đợi canh ba đến gần.
Chỉ là, ngay khi y vừa nhắm mắt lại, thì một tiếng bước chân trầm thấp liền đã 'đạp đạp' vang vọng trong động phủ tĩnh lặng.
Có người đi vào!
Kỉ Tình ngay lập tức liền cảnh giác cao độ, nhưng thân thể bởi vì đưa lưng về phía lối vào, nên y cũng không tài nào nhìn thấy được người đến là ai.
Đối phương hơi dừng lại ở trước cửa động phủ, cũng không biết là đang làm gì.
Đến khi Kỉ Tình đều có phần mất kiên nhẫn, tiếng bước chân mới một lần nữa vang lên. Mà phương hướng, chính là trực chỉ về phía y!
Mặc dù không nhìn thấy được, nhưng Kỉ Tình vẫn có thể cảm nhận rõ ràng đối phương lúc này nhất định là đang nhìn chằm chằm bóng lưng của y.
Là địch nhân sao? Hắn làm sao lại có thể vô thanh vô tức trà trộn vào Vọng Minh Cư? Đám tiểu tử kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-su-xuong-nui/1483233/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.