Tối hôm sau, Lâm Cảnh về nhà muộn hơn vài giờ so với mấy hôm trước, hơn nữa trong tay còn ôm một hộp giữ nhiệt to đùng.
"Đây là cái gì?" Tây Mặc tiếp nhận cái hộp.
“Đồ ăn cho anh.” Lâm Cảnh mệt thở hồng hộc.
"Đồ ăn?" Tây Mặc sửng sốt.
“Đúng vậy, túi máu.” Lâm Cảnh nhu nhu (xoa xoa) cái mũi, “Hôm qua anh cứ ho khan suốt… Tôi nghe nói máu tươi có thể làm tăng nhanh quá trình tự chữa trị của Huyết tộc, nên mới tới bệnh viện chuẩn bị mấy túi máu.”
"Ách... Cám ơn." Tây Mặc có chút buồn cười, túi máu, cái này xem như... Thực phẩm để cấp đông? Cũng mệt cho tên nhân loại ngốc nghếch này nghĩ ra được.
Lúc sắp đi ngủ, tiểu bạch cẩu vẫn vô cùng sung sướng, kéo cái chân nhỏ ngắn cũn trong phòng chạy tới chạy lui.
“Phải đi ngủ rồi ấy da!” Lâm Cảnh đuổi theo đằng sau nó.
Cún con bị Lâm Cảnh chộp trong tay, vươn đầu lưỡi liếm ngón tay cái của cậu.
“Nó có vẻ rất thích em.” Tây Mặc xúm lại nhìn.
Cún con nghe vậy vung đuôi, ai thích cái thằng đần nhân loại này!
“Anh đặt tên cho nó đi.” Lâm Cảnh đem cún con giơ lên trước mặt Tây Mặc, “Dù sao cũng là anh nhặt về.”
"À....Tên a." Quỷ hút máu thân vương gãi gãi cằm, không có hảo ý cười, Hay là kêu…Lê Tư Đặc?”
"Gâu!" Tiểu bạch cẩu không thể tin trừng to mắt.
"Lê Tư Đặc?" Lâm Cảnh nhíu mày, nghe có chút kỳ quái, bất quá… Cũng khá sinh động.
"Lê Tư Đặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167715/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.