“Sao cậu chạy được đến đây?” Hàn Dật Phong hỏi Lâm Cảnh, "Tây Mặc đưa cậu đến sao?”
"Lão tử tại sao phải để hắn đưa!” Lâm Cảnh giận, “Cũng không phải nhược trí!"
“Đám ký giả đó không theo cậu?” Hàn Dật Phong nghi hoặc.
“Bọn họ đến hội nghị rồi.” Lâm Cảnh tự mình lấy quả táo gặm, "Qua vài ngày nữa là sinh nhật Lê Tư Đặc, Tây Mặc nói lúc này tất cả phóng viên đều đang thảo luận, làm sao mới có thể đem tình yêu của Vương tử cùng Vương phi viết thành một đoạn kinh thế truyền kỳ, không đếm xỉa tới tôi, cho nên tôi mới dám ra đây đó, mấy ngày nay buồn bực muốn chết rồi."
“Cậu đã ngại Ma giới nhàm chán, vậy không bằng tôi đưa cậu về?” Hàn Dật Phong thủy chung không muốn để Lâm Cảnh ở lại Ma giới.
"Không! Trở về phải đi làm, đi làm rất chán, còn có cái tên viện trưởng viện nghiên cứu hói đầu đáng khinh!” Lâm Cảnh mãnh liệt cự tuyệt, "Tôi không về!"
“Tùy cậu.” Hàn Dật Phong bất đắc dĩ vò vò đầu cậu ta, “Cẩn thận đừng chịu thiệt là được.”
"Yên tâm đi." Lâm Cảnh đỉnh đạc phất tay, thò tay chọt Tiểu Đường Đường, "Tôi cùng cậu đánh cờ được không?"
“Không được.” Đường Đường mơ mơ màng màng cự tuyệt, tối hôm qua bị lật qua lật lại giằng co một đêm, xếp đặt thiệt nhiều tư thế kỳ quái, mệt mỏi muốn chết.
“Đi mà đi mà.” Lâm Cảnh chưa từ bỏ ý định, Đường Đường là người duy nhất mình có thể chơi Cờ thỏ cáo* thắng!
*Tiếng Anh là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167672/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.