Bởi vì tìm không thấy Lê Tư Đặc, cho nên đội ngũ đi ăn lạp xưởng chỉ có hai người Tây Mặc và Lâm Cảnh.
Trong nhà hàng nhỏ mờ tối, Lâm Cảnh ngồi trên ghế đẩu lúc ẩn lúc hiện, có chút thất vọng.
Rõ ràng phố đối diện có một nhà hàng lớn nhìn rất xa hoa, miếng bò beafsteak trên poster ở cửa ra vào nhìn vừa đầy đặn lại gợi cảm, vì cái gì không đi vào đó!
Quỷ hẹp hòi! Có tiền như vậy mà lại nhỏ mọn thấy ghê!
“Thức ăn ngon nhất, phải ăn ở những chỗ như vầy.” Tây Mặc nhìn ra tâm sự của cậu, đưa tay gõ đầu cậu.
Lâm Cảnh bĩu môi, từ chối cho ý kiến.
Nhân viên phục vụ đưa tới hai ly bia lớn, Lâm Cảnh nếm thử một cái, càng thêm thất vọng.
Cái này là bia nổi tiếng toàn Ma giới đều biết danh trong truyền thuyết? So với đồ bán trong siêu thị căn bản không khác nhau chút nào!
"Dạy em một thứ thú vị." Tây Mặc chỉ chỉ bia trên bàn, “Hoa hublông* dùng làm bia ở Tạp La Mạch Cơ rất đặc biệt, ngậm trong miệng đừng nuốt, qua vài giây sẽ nếm được mùi vị của hoa.”*Hoa hublông: Còn gọi hoa bia, tiếng Anh là Hops, là loại hoa dùng làm ra bia. (Hình)
"Thật sao?” Lâm Cảnh bán tín bán nghi ngậm một ngụm, một giây hai giây một phút hai phút, mùi vị của hoa ở nơi nào?!
Tây Mặc dở khóc dở cười, lần đầu tiên gặp người không mẫn cảm với vị bia đến vậy.
Lâm Cảnh đối với bia triệt để đánh mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167651/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.