Tuy sớm đã chán ghét cuộc sống ngàn năm như một ngày nơi Thần giới, nhưng Lê Tư Đặc vẫn lập tức cự tuyệt đề nghị đào thoát khỏi Thần giới của Phổ Thụy Khắc.
"Bảo bối ngươi thực cố chấp." Phổ Thụy Khắc khẽ nhíu mày, "Nếu như, ta nhất định khăng khăng thì sao?”
"Ta sẽ tuân theo sứ mạng của ta." Lê Tư Đặc nhìn hắn, gằn từng chữ.
"Nghĩa là, ngươi sẽ cùng ta đối nghịch, sau đó chém rụng cánh của ta, đem ta nhốt dưới đáy sông Thiêng trọn đời?” Phổ Thụy Khắc cười khổ, "Thân ái ngươi thực tàn nhẫn."
"Ta không muốn." Lê Tư Đặc một tay xoa sườn mặt hắn, “Cho nên, xin ngươi đừng.”
Phổ Thụy Khắc lắc đầu, cúi đầu chặn lên cánh môi y.
Trong cuộc sống sau đó, Phổ Thụy Khắc cũng không đề cập lại chuyện này, Lê Tư Đặc cho rằng lần kia hắn chỉ là nhất thời cao hứng, cũng không hỏi lại, cho đến một ngày, Phổ Thụy Khắc thần tình hưng phấn mang theo y bay khỏi Thần giới, hướng đến một nơi hoàn toàn mới.
Trên đại lục mênh mông cự thạch nằm từng cụm, sừng sững một tòa lâu đài xám do cự thạch làm nên, trên đỉnh nhọn là Thập giá dựng thẳng, vách tường phủ đầy hoa tường vi trắng, trước cửa nhà còn có một mảnh cỏ, xanh rờn mềm mại.
“Lễ vật dành tặng ngươi, bảo bối." Phổ Thụy Khắc từ phía sau ôm y.
Lê Tư Đặc quay đầu nhìn hắn.
"Không có ý tứ gì khác, chỉ là một tòa lâu đài mà thôi." Phổ Thụy Khắc cười cười, "Về sau lúc nhàm chán,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167642/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.